Anh Đạt Nguyễn nam bác sĩ sinh năm 1989, đang công tác tại Đại học Nông nghiệp Hà Nội, là người của khoa học, số liệu và thực chứng. Anh chia sẻ “Anh không mê tín, cũng không tin những điều mơ hồ. Nhưng giữa cuộc sống đầy lý trí đó, anh vẫn luôn tin có những thứ không thể đo được bằng máy móc mà đó là sự gắn kết vô hình giữa con người và một vùng đất. Với anh, Hải Phòng chính là vùng đất như vậy.”
Ký ức của bố sợi dây kết nối giữa hai thế hệ
Bố anh từng tham gia chiến dịch phòng không tại Hải Phòng năm 1972. Những câu chuyện thời chiến ông kể, đôi khi chỉ là vài mẩu ký ức, vài góc phố, vài người dân tốt bụng giúp bộ đội… nhưng nó nuôi dưỡng trong anh một thứ cảm xúc lạ lắm: vừa kính trọng, vừa tò mò, vừa thấy gần gũi như thể mình cũng có duyên với mảnh đất này.
Những năm 1972, khi bố anh Đạt còn là một chàng lính trẻ, Hải Phòng với ông là một miền ký ức rất khác. Thành phố ngày ấy chưa có những con đường rộng thênh thang, cũng không có những dãy nhà sáng đèn như bây giờ. Mọi thứ đều giản dị, mộc mạc, ít ồn ào. Bố anh kể, có những buổi chiều đứng gác ở khu vực gần cảng, nhìn từng con tàu cập bến mà thấy lòng chùng xuống, nhớ quê, nhớ nhà nhưng vẫn vững vàng vì bên cạnh luôn có người dân Hải Phòng đôn hậu, sẵn sàng hỗ trợ bộ đội, hay đơn giản chỉ là nụ cười “cố lên chú bộ đội ơi sắp đến ngày giải phóng rồi.”
Ông nói thời đó tuy vất vả nhưng vui lắm vì tình người thì đầy ăm ắp. Một thành phố vừa kiên cường, vừa ấm áp. Chính những ký ức đó đã gieo vào lòng anh Đạt cảm giác như mình có một mối duyên đặc biệt với Hải Phòng để đến sau này, anh lựa chọn nơi đây như một phần nối tiếp câu chuyện của gia đình.

Năm 2023, khi đưa bố mẹ về Hải Phòng tham dự Lễ hội Văn hóa dân gian Biển đảo Việt Nam, nhìn bố anh – người đã hơn 70 tuổi – đứng lặng hồi lâu trước những đổi thay của thành phố, anh Đạt chợt hiểu: Hải Phòng không chỉ là một địa danh… mà là một phần tuổi trẻ của bố mình.
Cũng trong chuyến đi đó, anh nhìn thấy một Hải Phòng hoàn toàn khác: hiện đại hơn, sạch đẹp hơn, nhịp sống hối hả nhưng vẫn ấm áp và đáng sống. Và anh biết quyết định của mình đã hình thành ngay khoảnh khắc ấy.
Quyết định mua nhà vừa để báo hiếu, vừa để giữ một “duyên”
Anh gom toàn bộ tiền tích lũy, cộng thêm vay mượn bạn bè, được khoảng 2 tỷ, rồi mua một căn nhà nhỏ gần đường Văn Cao – quận Ngô Quyền. Anh bảo thực ra lúc ấy không nghĩ nhiều đâu, mục tiêu lúc ấy không phải đầu tư, không phải sinh lời càng không phải “đánh sóng”. Anh chỉ nghĩ đơn giản: “Có một căn nhà ở nơi bố từng chiến đấu. Lâu lâu đưa ông bà về chơi, đổi gió. Chỉ vậy thôi cũng đủ. Hoặc nếu bố muốn sống dưới đấy thì con cháu di chuyển cũng gần.
Nhưng đôi khi, sự giản dị lại mang đến những món quà lớn hơn ta nghĩ.

Sau khi mua nhà, vận khí tốt mở ra liên tục
Từ những ngày có căn nhà đó, cuộc sống anh Đạt thay đổi theo hướng rất tích cực: Anh được bổ nhiệm phụ trách một khoa tại bệnh viện – vị trí mà 2, 3 năm trước anh còn chưa dám nghĩ tới. Mở thêm một phòng khám tai mũi họng ở quê. Phòng khám lúc đầu chỉ dự định mở để hai vợ chồng tranh thủ cuối tuần, nhưng ngày càng đông bệnh nhân, thu nhập của gia đình theo đó cũng tăng thêm. Công việc thuận lợi, thu nhập cải thiện, cuộc sống gia đình nhẹ nhàng hơn, mọi thứ như đi vào đà vậy.
Anh bảo: “Tôi là bác sĩ nên tin vào khoa học. Nhưng quả thật, ngôi nhà ở Hải Phòng như mang lại luồng sinh khí mới. Có những việc giải thích được bằng lý trí, nhưng cũng có những điều chỉ có thể gọi là… duyên và lộc.”

Và vượng khí lớn nhất: sức khỏe của bố mẹ
Ông bà bước sang tuổi ngoài 70 nhưng vẫn rất khỏe mạnh. Bố anh vẫn minh mẫn, mỗi sáng đều đi bộ, phụ giúp trông cháu, tinh thần thoải mái hơn trước rất nhiều. Chính vì thế, khi điều kiện kinh tế tốt hơn, anh muốn làm một điều lớn hơn cho bố mẹ. Anh đã quyết định bán căn nhà ở Hải Phòng không phải vì không còn trân quý, mà vì muốn dành toàn bộ số tiền đó để xây tặng ông bà một căn nhà khang trang ở quê, để bố mẹ có thể sống những năm tháng tuổi già thật đủ đầy.
Và thật hạnh phúc ngày chốt giá với chủ mới, một món quà Hải Phòng gửi lại gia đình. Căn nhà anh mua ban đầu với số vốn khoảng 2 tỷ hiện tại đã bán thành công với mức 3,450 tỷ. Anh Đạt bảo: “hôm cọc nhà chủ mới vẫn bảo duyên thế nào đi đúng 3 căn, gặp nhà mình là chốt liền vì cảm giác luôn luôn ấm cúng, cảm giác luôn có người chăm chút.”
Với một người không chủ ý đầu tư, đó là “lộc trời cho” đúng nghĩa. Một món quà mà anh tin rằng mình có được là do sự hiếu thảo, cái duyên với vùng đất Hải Phòng, và sự bùng nổ của chính thành phố này.
Giờ đây, khi căn nhà mới ở quê của bố mẹ đã hoàn thành, cuộc sống gia đình ngày càng êm ấm, anh Đạt chia sẻ khiến ai nghe cũng ấm lòng: “Hải Phòng mang đến cho tôi quá nhiều điều tốt đẹp. Khi có thêm tài chính, tôi chắc chắn sẽ quay lại đầu tư tại đây – lần này bằng tư duy của một nhà đầu tư thực sự.” Hải Phòng, với anh, không chỉ là nơi lưu giữ ký ức của bố. Mà còn là nơi đem lại bình an – thăng tiến – tài lộc cho cả gia đình.



BÌNH LUẬN (0)
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!